Ooker's blog

Tôi và thế giới

Giấc mơ ngày 12/7/2014

Leave a comment

Đoàn du lịch/thám hiểm của chúng tôi đã đi qua một eo biển ở Trung Quốc, chuẩn bị đi lên biển Hoa Đông. Trên đường đi bỗng dưng thấy một ngã rẽ nhỏ có một thác nước bên trong, liền bỏ lộ trình có trước và rẽ vào. Sau khi leo ngược thác nước để đi lên, chúng tôi liền gặp một mảnh đất rộng lớn. Mảnh đất này xen lẫn giữa sa mạc, savan và thảo nguyên (tức là đôi chỗ có cát, đôi chỗ là cỏ khô, đôi chỗ là cỏ xanh), đặc biệt ở chỗ nó có các ô vuông to nhỏ để canh đất như khi chơi Starcraft. Chúng tôi tiến vào và phát hiện trên mặt đất này, sinh vật rất kỳ quái. Nếu không phải khủng long thì là động vật biến đổi gene. Để tránh bị ăn thịt, chúng tôi chạy thật nhanh đến một cái hang ở phía xa, tuy nhiên một vài người cũng phải bỏ mạng. Tới nơi, mọi người đã thoải mái và bắt đầu nghỉ ngơi. Riêng tôi, tôi phải khám phá vùng đất này cho kỳ được. Thế là tôi cầm một la bàn điện tử (chắc nó là một máy GPS, nhưng không thể hiện được Google Map) đi ra ngoài. Ra ngoài được một lúc, tôi liền bị một con Pterosaur phát hiện và lao tới. Lúc nó chuẩn bị quắp, tôi né qua và nó phải bay lên. Nó bay đi luôn, tôi đứng lại và nhìn đến lúc nó khuất dạng, ngẩn ngơ vì không chạm được nó.

Cuộc hành trình tiếp tục. Hình như tôi cũng phải tránh né một vài con khác nhưng không nhớ nữa. Con Pterosaur đã chiếm hết tâm trí tôi lúc đó. Khi đã xế chiều, tôi đi về nhà, băng qua một cồn cát mọc cỏ. Cỏ mọc ngang đầu gối, không hẳn tươi nhưng cũng không hẳn khô, trên mặt đất vẫn có những đường chia đất. Về đến nhà thì đã tối, mọi người đang chờ. Tôi có cảm giác hơi bực mình vì mọi người không làm gì cả. Về đến nơi thì quên mất vụ thức ăn. Thế là tôi liền vào phòng của mình (chẳng hiểu sao ở cái hang đó lại có phòng mình), lấy vài nhiều quyển sách xuống để ăn. Tôi nói với mọi người phải tiết kiệm vì chưa biết ngày mai thế nào, nhưng lại tự dành cho riêng mình một cuốn sách, lại còn nhấm nháp thêm một tí ở quyển sách của người khác. Mỗi người chỉ ăn có nửa cuốn. Sách ăn không ngon nhưng cũng không nhạt. Trong lúc ăn, tôi cố giữ lại những quyển có giá trị. Có rất nhiều cuốn, nhưng tôi nhớ cuốn mà tôi lôi ra là một cuốn nói về tiếng Việt, nhưng vì không đủ sách vớ vẩn nên đành lòng phải bỏ vài cuốn hay. Mọi người ngồi trên giường ăn rất vui vẻ.

Sau khi ăn, tôi nghỉ ngơi, nằm úp mặt xuống. Bỗng nhiên, có một thân hình nằm áp lên phía trên. Nhìn lên, đó là bạn Linh lớp đại học của tôi. Tôi cảm thấy kỳ lạ. Trước giờ tôi với bạn ấy cũng không phải yêu đương gì, sao giờ lại có cử chỉ thân mật thế này, mà lại là bạn ấy chủ động nữa. Tôi liền đưa tay vuốt cạnh bên của bạn ấy để thăm dò, từ chân lên eo. Phát hiện ra bạn ấy mặc quần jean xanh đậm, áo thì không nhớ. Không có phản ứng gì, chắc là cũng không sao. Một cảm giác ấm áp, nhẹ nhàng lan tỏa giữa hai con người. Lâu lắm rồi mới được tiếp xúc thân mật thế này. Không có dục vọng, chỉ có môt sự ấm áp thích thú.

Giấc mơ kết thúc.

Suy nghĩ: Tôi cũng không thầm thích bạn ấy nên cũng không hiểu sao lại có hình ảnh này. Chắc chỉ là một hình ảnh được não lựa chọn ngẫu nhiên. Nhưng tôi công nhận là trong số các bạn nữ, nếu phải chọn một người đẹp người đẹp nết, tôi sẽ chọn bạn ấy.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s