Ooker's blog

Tôi và thế giới

Giấc mơ ngày 18/7/2014

Leave a comment

Chẳng biết vì dịp gì mà tôi được vào nhà của đức vua. Đức vua đang ngủ, thế là tôi nảy ra ý định trộm cắp. Thấy có hai cái bịch nylon, một chứa một vài cái thìa súp bằng vàng và kha khá thỏi vàng, bên kia chứa đũa vàng và một vài tờ giấy báo. Lúc đầu định lấy hết, nhưng sao lại chừa lại đũa vàng. Suy nghĩ lúc đó là nếu có bị bắt thì sẽ được giảm tội.

Thành công trót lọt. Về tới nhà là nghĩ ngay phải ra ngân hàng đi đổi số vàng này sang tiền trước khi quá muộn. Tôi đạp cái xe cũ kỹ trong nhà, gói vàng buộc ở đàng sau, đi theo hướng hẻm có nhiều ổ gà. Nhưng muộn rồi, nhà vua đã phát hiện và ra lệnh truy tìm khắp nước. Trong hẻm đang có các dân phòng có nhiệm vụ chặn xe để kiểm tra. Một người đã thấy tôi, nhưng may sao lúc đó có một chiếc xe tải đang de, tôi liền lách vào khoảng không nhỏ rồi thoát ra, quyết định đi theo hướng ra chung cư Cống Quỳnh. Ở đây thì bị bắt thật sự rồi.

Họ đã dừng được xe tôi, đã kiểm tra một bịch không có gì đáng nói và chuẩn bị kiểm tra bịch vàng. Tôi liền nói luôn là trong đó có vàng mà nhà vua đang tìm kiếm. Sau đó mọi người ra ngồi trước vách tường, đợi tôi tường trình (hay thuyết trình). Tôi nói rằng tôi chỉ lượm được bịch này sau cổng trường, do một người nào đó quăng đi. Tôi đang trên đường tới nộp công an. Tôi nhìn họ, thấy họ đã bị thuyết phục, mọi người đăm chiêu suy nghĩ. Tôi cảm thấy cú này qua rồi, cảm thấy trong lòng khấp khởi mừng vì đã lừa thành công. Nhưng nghĩ lại thì thấy những người này còn gà, vì mình nhìn chăm chú như vậy mà không nghi ngờ. Tôi phát hiện điều này nên cũng cố gắng điều chỉnh, nhưng không hoàn toàn tự nhiên như khi nói thật được. Sau khi đổi thành tiền ở ngân hàng, tôi sẽ về nhà đọc cho xong cuốn sách đang còn để ở trên kệ. Đang tính cách làm sao để ngân hàng tin thì một người bỗng dung phát hiện điều gì đó. Người đó hỏi tôi có phải người Công giáo không. Tôi trả lời là không liền kiểm tra cổ tay xem có dấu thánh giá không. Cũng lấy làm lạ là người ta đeo thánh giá ở cổ chứ có ở tay đâu, mà nếu có thì đâu có đeo sát như đồng hồ đến mức mà có dấu. Hỏi tôi có sống ở Bình Dương không. Tôi nói tôi sống ở đây liền rủ nhau vào nhà khám xét. Phen này nguy to rồi, họ mà thấy tên thật của tôi (Phạm Trọng Nhân) trên hộ chiếu là biết chắc ngay. Tôi nói một điều gì đó khiến họ không khám xét nữa, nhưng cũng không cho tôi đi tiếp. Hạn cho một ngày, mai sẽ vào khám xét. Về nhà, tôi phải quyết tâm không đọc cuốn sách đó để nghĩ ra một câu chuyện hoàn hảo với những chi tiết cụ thể và không mâu thuẫn để tìm cách thoát tội.

Giấc mơ kết thúc.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s