Ooker's blog

Tôi và thế giới


Leave a comment

Làm sao để mỗi ngày đều có thể học được một chút tiếng Anh?

Ngày xưa, không biết tiếng Việt là mù chữ. Còn bây giờ, không biết tiếng Anh mới là mù chữ. Tôi quá ngán những bài viết hướng dẫn kinh nghiệm học tiếng Anh chung chung trên mạng. Gần như tất cả đều chỉ chăm chăm lo SEO. Ai chả biết là học nói thì phải mạnh dạn nói, hay muốn nghe giỏi thì phải luyện phim nhiều. Chẳng có cách thần kỳ nào có thể khiến người ta học nhanh chóng cả. Học ngôn ngữ không cần phải khổ luyện, học ngôn ngữ cần thấm. Nghĩa là phải từ từ, ngày qua ngày, tích tiểu thành đại. Phải làm sao để mỗi ngày đi học đều là một ngày vui.

Tuy nhiên tôi công nhận là trước khi đi thi thì cũng nên khổ luyện :))

Vấn đề không phải là chúng ta không biết cách học, mà là không có nhu cầu sử dụng tiếng Anh hằng ngày. Để so sánh, nó cũng giống như những người thuận tay phải không có nhu cầu dùng tay trái hằng ngày vậy. Nếu bạn thấy thật vô lý và không cần thiết khi bắt một người thuận tay phải phải dùng tay trái để ủi đồ thì bạn sẽ hiểu được tại sao mình học mãi mà vẫn không khá. Trước khi làm khóa luận tốt nghiệp, tôi cũng có đọc nhiều sách báo tiếng Anh. Phải nói một cách thẳng thừng là trong lớp vật lý, tôi là một trong số ít người có thể nhanh chóng đọc tài liệu tiếng Anh. Nhưng khi bắt tay vào làm khóa luận, tôi gặp một vấn đề về chương trình tính toán và buộc phải hỏi người tác giả của nó. Đó gần như là lần đầu tiên tôi phải viết email bằng tiếng Anh. Một email bé xíu, dễ ẹc mà phải gãy cả tay tôi mới viết xong. Nhưng từ đó, nhờ những thứ như vậy mà bây giờ tôi viết tiếng Anh không còn khó khăn như trước nữa. Lỗi vẫn còn rất nhiều, nhất là lỗi ngữ pháp, nhưng tiếng Anh không còn là rào cản để tôi trình bày ý tưởng nữa. Chúng đã có thể được tuôn trào dễ dàng hơn. Lão Tử có nói, con đường vạn dặm bắt đầu từ một bước chân. Để có thể ủi đồ bằng tay trái, việc đầu tiên bạn cần làm là cầm bàn ủi bằng tay trái. Nhưng chưa đủ, phải ngày nào cũng cầm bàn ủi bằng tay trái mới được.

Cái email ở trên cũng có thể coi là cột mốc đầu tiên đưa ánh sáng của internet đến với đời tôi, dù tôi đã biết nối dây điện thoại vào modem lên mạng đọc manga từ hồi lớp 7.
À mà tôi cầm bàn ủi bằng tay trái được nhé :3

Thôi, không nói lằng nhằng nữa, vào việc chính thôi. Ở đây, tôi liệt kê ở đây ba bài viết chia sẻ kinh nghiệm học tiếng Anh trên báo Tuổi Trẻ, Scholarship Planetblog của Nguyễn Văn Tuấn mà tôi cảm thấy rất đáng đọc. Tôi không muốn mình phải mất công lặp lại những gì người khác nói (hãy luôn khao khát, hãy luôn google). Thay vào đó, ở đây sẽ chỉ cho bạn những mẹo nhỏ để bạn thấy vui (hay ít ra không thấy ngán) khi học tiếng Anh mỗi ngày.

1. Đặt từ cần học làm mật khẩu

Kẻ gian có thể đoán mật khẩu từ ngày bạn sinh hoặc ngày vợ bạn sinh, nhưng chắc chắn sẽ không đoán mật khẩu bằng cách tra từ điển Oxford 171,476 từ. Và cái sự lằng nhằng khi bị quên mật khẩu sẽ khiến bạn không muốn quên. Chưa kể học thuộc một từ rồi thì sẽ phải thay từ mới, nên mật khẩu được đổi thường xuyên ~> rất bảo mật. Có thể biến tấu từ một chút để bảo mật hơn. Ví dụ như bạn đang học từ Obligatory thì có thể biến nó thành 0bliGatory. Cũng có thể thêm nghĩa vào phía sau để tránh trường hợp nhớ mặt chữ mà không nhớ nghĩa, ví dụ như 0bliGatory-batbuoc. Một mật khẩu tốt là một mật khẩu dễ nhớ với mình mà khó đoán với người. Có thể áp dụng cho nhiều tài khoản khác nhau như Facebook, email, Apple ID, v.v.

2. Dùng phần mềm Anki

Phải cho đến khi bắt đầu bắt đầu luyện GRE, tôi mới biết tới phần mềm này, qua các bài chia sẻ kinh nghiệm (như cái bài này) của các anh chị đi trước. Phải nói là tuyệt vời, thật đáng tiếc khi tôi không biết phần mềm này sớm hơn. Nhồi 5000 từ ít gặp trong vòng vài tháng để thi GRE là gần như bất khả. Quả thật, điểm thi verbal của tôi chỉ có 146/170 (thấp nhất 130), đứng trong top 85% người đi thi =)). Tuy nhiên thật sự là từ khi luyện GRE mà tôi bắt đầu cảm nhận được sự tinh tế trong tiếng Anh, và từ đó biết rằng không chỉ có mỗi tiếng Việt mới uyển chuyển tinh tế đầy cảm xúc. Do phải luyện thi gấp nên tôi phải tăng liều, ngày hai lần, sáng một deck chiều một deck. Nếu các bạn thư thả thì ngày một lần là đủ. Nhớ chỉnh sao cho mỗi lần bật máy thì chương trình này cũng bật lên theo. Có thể có ngày quên tắm chứ không bao giờ quên bật lap. Tuy nhiên tôi nghĩ nếu có một thời gian trong ngày mình luôn mở máy thì nên chỉnh sao cho chương trình tự động chạy vào giờ đó, ví dụ như 9h tối. Có một giờ cố định thì mình sẽ tạo được thói quen tốt hơn.

Anki cũng có plugin cho HabitRPG, một game xây dựng thói quen mà tôi khuyến khích bạn thử cho biết.

3. Xem phim, nghe nhạc, đọc báo

Cái này thì điển hình rồi, cũng dễ thực hiện. Nhiều người nói là không nên đọc lời hoặc coi phụ đề. Tôi cũng đã thử, nhưng thấy cũng hên xui. Nghe nhạc coi phim là để bạn xóa cái cực khổ khi học tiếng Anh bằng cách gắn tiếng Anh vào cảm xúc có được khi nghe hoặc xem. Vấn đề là nếu bạn không hiểu được người ta đang nói hay hát cái gì thì cảm xúc cũng không được mạnh mẽ cho lắm. Tới giờ này, dù đã có thể gọi là xem clip trên YouTube cũng được, nhưng mỗi lần bật bài mới vẫn chưa chắc nghe được hết (cũng có thể là do tôi không tập trung nghe mà hay làm chung với cái khác). Nói chung thì tôi thấy xem phụ đề hay đọc lời bài hát nhiều khi còn dễ học hơn, miễn nó viết bằng tiếng Anh là được. Đọc báo cũng được. Hồi trước tôi đặt CNN làm trang chủ, nhưng vì tin tức của nó, hay thì hay thiệt, nhưng thấy nhiều cái không liên quan quá. Dù sao thì nó cũng là hãng tin của Mỹ, tin nó cung cấp phù hợp cho dân Mỹ hơn dân Việt Nam. Nên sau này tôi chuyển sang đọc tạp chí. The Atlantic là lựa chọn số một của tôi (hình như cũng là tạp chí số một của Mỹ thì phải). GS Ngô Bảo Châu cũng theo dõi tạp chí này. Từ mới xuất hiện vừa đủ, không quá ít không quá nhiều. Chủ đề đa dạng, nhiều cái vừa chuyên sâu lại vừa sát sườn. Còn không thì có thể lên Digg để đọc tin tổng hợp.

Tôi cũng có dịch một bài trên The Atlantic: Đàn ông nói Uh, đàn bà nói Um.

Hoặc cũng có thể theo dõi mấy kênh YouTube hay hay. Tôi thì thích khoa học nên hay theo dõi Veritasium, Vsauce, TED (TED thôi, TEDx đa phần không đặc sắc lắm). Ai thích chơi game thì theo dõi mấy trận đấu bình luận bằng tiếng Anh. Hoặc vẽ vời, hoặc trồng bonsai, hoặc đá banh, v.v. Chốt lại bạn phải quên rằng mình đang học tiếng Anh.

Nhờ nghe bài Don’t you remember của Adele, mà toi sẽ nhớ mãi từ earness có nghĩa là tha thiết, còn throb có nghĩa là nhói.

4. Đặt thật nhiều câu hỏi

Cụ thể là trên Stack Exchange. Stack Exchange là thiên đường đối với tôi. Tôi dám cá là trong vòng một năm qua, trừ Google, nó là trang web tôi ghé thăm nhiều nhất trên internet, hơn cả Facebook. (Thật ra, từ khi tìm ra Stack Exchange và sau này là Reddit, tôi cảm thấy Facebook chán phèo. Cẩn thận, chúng có thể khiến bạn thâm quầng mắt và đau bao tử đấy.) Thường các câu hỏi về tiếng Anh tôi hỏi trên đây là về sự khác nhau giữa các từ đồng nghĩa, như là “alacrity”, “fervor”, “zeal” và “fanaticism” khác nhau thế nào?. Khi mình bắt đầu đặt câu hỏi là khi đó mình đã học thêm một chút rồi.

5. Kiếm một người bạn bản xứ cần học tiếng Việt

Cái này gọi là trao đổi ngôn ngữ – language exchange. Đầu tiên là tôi biết đến Lang-8 từ Stack Exchange, được mọi người sửa bài cho mình cũng thấy hay. Nhưng sau khi mất hết lượt miễn phí, phải trả tiền nếu như không muốn ít người coi bài mình đăng lên hơn thì lúc đó mới biết là mô hình này khó hiệu quả nếu ngôn ngữ bạn đang học là tiếng Anh. Số người biết nói tiếng Việt muốn học tiếng Anh quá lớn, áp đảo số người biết tiếng Anh muốn học tiếng Việt.

Reddit là giải pháp cho vấn đề này.

Tuy vậy, rốt cuộc thì tôi cũng kiếm được một bạn trên italki. Thoắt một cái, nhờ Reddit, từ tinh trùng tôi đột nhiên trở thành trứng :”>.  Bạn có thể xem bài sửa của bạn ấy cho hồ sơ nộp VEF của tôi: Personal StatementAcademic Statement. Vậy còn những bạn muốn trao đổi ngôn ngữ với tôi trên Reddit, không lẽ quảng cáo xong tôi lại từ chối?

Facebook là giải pháp cho vấn đề này :v

Một lần nữa, tôi lại có cảm giác được làm trứng. Tuyệt :3. Quả trứng này mai mối những con tinh trùng lại với nhau :3

.

Vậy thôi. Nếu còn thấy cách nào hay hay tôi sẽ lại cập nhật thêm.


Leave a comment

Mối thù của nhà Tây Sơn và vua Gia Long: chuyện đời vay trả

Nghiên cứu lịch sử

Hiển Lâm Các Hiển Lâm Các

Võ Hương An

Lời người viết: Mùa Vu lan năm Canh dần 2010, tự nhiên tôi nhận được nhiều email của thân hữu gởi đến – có ngày nhận hai ba cái — kèm theo truyện ngắn “Một ngày lễ Vu lan sầu thảm” của Tịnh Thuỷ, viết về sự tàn ác và hèn hạ của vua Gia Long trong việc hành hình vợ chồng Trần Quang Diệu & Bùi Thị Xuân — hai dũng tướng của Tây Sơn — và gia đình (mẹ già và con gái). Nội dung của các điện thư hoặc có ý hỏi tôi sự thật có đúng như vậy không, hoặc tỏ ra đồng ý với tác giả,

View original post 6,572 more words


Leave a comment

Khí công – Sự thật và những điều ngộ nhận

Tôi là người tập khí công từ nhỏ, với mục đích trị bệnh hen suyễn và đã khỏi hoàn toàn. Phương pháp này tôi học của một người quen với ông nội tôi, tôi gọi bằng chú. Chú không nhận làm thầy tôi, và không muốn nói tên, nên tôi không nói, chứ không phải chối bỏ nguồn gốc.

Thời gian gần đây, tôi nhận ra nếu không nói rõ bản chất của khí công, thì người bình thường sẽ nhắm mắt chối bỏ nó một cách mù quáng, bỏ qua một phương pháp duy trì sức khoẻ một cách hiệu quả, bồi đắp đến tận gốc rễ của cơ thể.

Vì thế, tôi viết bài này nhằm mục đích giải thích trực tiếp thông qua kinh nghiệm tu tập bản thân. Hy vọng những bạn đọc có quan tâm đến vấn đề này sẽ có cái nhìn rõ ràng hơn về bản chất của khí công và việc tập khí công.

Đây là bài giải thích sơ lược về bản chất của khí công, chứ không nói về phương pháp tập.

I. Một vài điều cơ bản về khí công

Bài tập khí công sơ cấp thực ra rất đơn giản, sách vở và phim ảnh nói đầy rẫy, trên Internet cũng có. Vì thế đây là một bài viết ngắn gọn tôi viết theo như tôi hiểu, viết ra các định nghĩa này theo kinh nghiệm và trực giác của mình (chưa chắc đã chính xác 100%, nhưng ít nhất là có kiểm chứng). Lý do tôi làm thế vì:

  1.  Đa số các thầy từ xưa nói về khí đều dùng thứ ngôn ngữ Đạo gia hay Phật gia huyền bí.
  2.  Sau thế hệ các cao thủ khí công thực sự, thì các thầy thuộc về thế hệ sau chủ yếu là tập theo động tác, kinh nghiệm của thế hệ trước theo kiểu cầm tay chỉ dạy, ít chịu học nguyên lý, vì thế lý luận khí công thường là lệch lạc, chắp vá và không kiểm chứng bằng thực tế được.
  3.  Đa số các sách dạy khí công thế hệ sau này toàn là nói láo, lẫn lộn nhập nhằng khí, không khí, máu, oxygen …etc.., lập lờ đánh lận con đen, cố gắng giải thích khí công bằng y học phương Tây, nhưng thực ra hai thứ đó không phải là một.

Những thứ lý luận loằng ngoằng, cao siêu về Ý và Khí người ta viết chán rồi. Hồi tôi 18 tuổi cũng có viết một bài, giờ đọc lại thấy hơi buồn cười, mặc dù cũng không có sai sót gì nghiêm trọng, ít nhất là hơn mấy bố viết sách khí công bán lấy tiền bây giờ ở Việt nam:

http://hanoicorner.com/Forum/viewtopic.php?f=68&t=1663&sid=86f129f3b1fdfdaeb5efbd272ca8d642

Vì thế, ở đây tôi diễn giải đơn giản theo cách hiểu của tôi.

Khí, viết theo tiếng Hán, không phải là không khí mà là năng lượng, như từ khí trong Điện khí hoá, Cơ khí hoá …etc…

Năng lượng này ở đâu mà có? Trong Đạo gia, người ta tin rằng khi con người ta sinh ra từ cơ thể người mẹ, thì trong người đã có năng lượng thừa hưởng từ người cha và người mẹ, và từ trong trời đất, gọi là năng lượng tiên thiên. Về sau khi con người ta hít thở, ăn uống tạo nên năng lượng cho mình để lớn lên và phát triển thì gọi là năng lượng hậu thiên. Trong sách về khí công hay truyện chưởng thường viết đó là Tiên thiên chân khí và Hậu thiên chân khí. Phật gia khi truyền từ Ấn Độ sang Trung quốc cũng bị ảnh hưởng bởi tư tưởng này. Phật giáo ở Ấn Độ bắt nguồn từ đạo Hindu thì tư tưởng có khác biệt rõ rệt. Đây chính là lý do các phương pháp tập Yoga, nội lực của Ấn Độ và Phật giáo truyền từ Ấn Độ lên Tây Tạng (Mật tông) hoàn toàn khác biệt với các phương pháp tập của Trung quốc.

Khí công Đạo gia và Phật gia tin rằng năng lượng tiên thiên của con người là năng lượng thuần khiết nhất, và có mạch nối liền với vũ trụ, nên người tập khí công phải tìm cách bảo trì năng lượng tiên thiên, năng lượng hậu thiên chỉ có vai trò duy trì và bù đắp những mất mát trong quá trình con người phát triển. Chính vì thế nên khí công Đạo gia và Phật gia mới chủ trương giữ gìn tinh khí, luyện đồng tử công, bế dục hoặc hạn dục để duy trì năng lượng ở mức cao và tập thành cao thủ.

Luyện khí theo kiểu Đạo gia hay Phật gia Trung Quốc là tích luỹ khí (năng lượng), cố bản bồi tinh (tìm cách tránh thất thoát năng lượng tiên thiên, bồi bổ bằng năng lượng hậu thiên thông qua ăn uống, hít thở). Sau đó quá trình luyện tinh hoá khí là dùng các động tác luyện tập khí công kết hợp với hơi thở để biến đổi tinh (vật chất) thành khí (năng lượng), đồng thời thay đổi về chất cấu trúc của cơ thể.

Tinh ở đây nên hiểu là những tinh hoa vật chất của cơ thể, hoặc là do sinh ra có sẵn một ít, hoặc là do quá trình trao đổi chất, ăn uống hít thở của cơ thể tạo nên. Từ tinh hoa vật chất này, mới sinh ra năng lượng, da, thịt, tóc v.v…

Chính vì Khí được chuyển hóa từ tinh chất này nên nếu luyện Khí quá mức hay luyện nhiều lần thì nó phải rút tỉa tới những tinh chất có sẵn trong cơ thể như tủy sống, do đó sinh ra suy nhược hoặc bất lực là như vậy.

Khi tinh không bị thất thoát, khí được tích luỹ đầy đủ thì thần (tinh thần) của con người sẽ được nâng lên một tầm cao mới. Lúc đó ý chí con người trở nên kiên định, khả năng hoạt động của não cao, cơ thể khoẻ mạnh nên con người có thể làm nên những kỳ tích mà đối  với người thường là phép lạ.

Tôi không muốn nói ví dụ cụ thể về bản thân về những gì tôi đạt được khi tập khí công. Hy vọng là riêng chuyện tôi chữa khỏi bệnh hen suyễn kinh niên rất nặng của mình cũng nói lên được điều gì.

Đoạn trên là tóm tắt của Luyện tinh hoá khí, Luyện khí hoá thần. Tôi chưa qua các mức khác nên không dám nói.

II. Những ngộ nhận về tập khí công

1. Tập khí công khó khăn, huyền bí

Khí công về mặt bản chất không có gì khó khăn, huyền bí cả. Cách tập ở mức cơ bản chỉ là dùng hơi thở hoà hợp với vận động của cơ thể, kích thích, co nén nội tạng, nhận biết được hơi thở và vận động, đồng thời luyện lắng nghe cảm giác của mình đối với nội tạng.

Con người ta từ khi sinh ra cho đến khi chết đi, hầu như ai cũng tập thể dục, lao động tay chân, cơ bắp, nhưng không luyện nội tạng. Do đó nội tạng cứ hoạt động qua tháng ngày rồi chết, không được luyện tập. Luyện khí công chính là luyện nội tạng.

Nói thì huyền bí, nhưng bước đầu tiên, cơ bản thì chính là tập thở, ai cũng tập được.

2. Tập khí công mất thời gian

Khi nói đến tập khí công, đa số người bình thường nghĩ đến ngồi thiền, quán tưởng, thở hít phì phò, khua tay khua chân hàng tiếng đồng hồ.

Mức cơ bản tập khí công của tôi cho đến khi chữa hoàn toàn bệnh hen suyễn là mỗi ngày luyện 6 hơi thở. Lúc hơi thở ngắn, thở ra 10 giây, hít vào 10 giây là 20 giây một hơi thở ra hít vào, tổng cộng 6 lần thở ra hít vào là 20 giây x 6 = 120 giây = 2 phút.

Sau này hơi thở tôi dài ra 1 phút rưỡi một lần thở ra hít vào, thì 6 hơi thở mất 3 phút  x 6 = 18 phút. Nhưng đó là tôi tập thêm phần kinh mạch về sau, còn người bình thường tập bài khí công như tôi từng tập thì hiếm có ai mất quá 4 phút một ngày.

Tất nhiên tập khí công trong võ thuật thì lại khác nữa, ví dụ như có lời đồn tôn sư Diệp Vấn tập bài Tiểu Niệm đầu mất từ 45 phút cho đến 1 tiếng. Chuyện này thật giả không biết, chứ cá nhân tôi luyện riêng phần tụ khí (là phần 1 trong 3 phần tụ khí, xả khí và dụng khí của bài Tiểu Niệm đầu) là đã mất hơn 30 phút.

Thời cổ đại người ta dùng cưa tay, cưa cây cổ thụ hết mấy ngày. Giờ ta dùng cưa máy, cưa cây cổ thụ một phát là đứt, nên chuyện tập khí công ngày mấy tiếng chỉ có ở thời Xuân Thu Chiến quốc, chứ vào thời cuối Thanh, đầu Dân quốc, nghiên cứu về Đạo gia Khí công đã tương đối hoàn chỉnh, con em quý tộc vùng An Huy, Phúc Kiến Trung quốc đến sau 17 tuổi là hoàn thiện toàn bộ phần luyện tinh hoá khí. Những kỹ thuật còn truyền về sau này, công năng là tính bằng phút, chứ không tính bằng tiếng đồng hồ nữa.

Tập khí công cho sức khoẻ thì rất ít ai cần tập hơn 4 phút một ngày, mà thậm chí là không nên luyện hơn 4 phút một ngày, lý do tôi sẽ giải thích tiếp ở dưới.

3. Tẩu hoả nhập ma khi tập khí công

Nhiều người cả đời chả bao giờ đọc một sách khí công, đông y nào nghiêm túc, chưa từng gặp một ai có tập qua khí công, chỉ đọc truyện chưởng, nhưng khi nói đến khí công thì hễ mở mồm ra là phán y như đúng rồi.

Luyện khí công rất dễ, nhưng chính vì nó quá dễ nên ít người chịu nghe dặn dò và làm theo cái dễ đó một cách nghiêm túc, mà đa số là xảy ra một trong hai trường hợp sau:

  • Thấy dễ quá, tập chơi cho biết, tập dăm bữa nửa tháng không thấy gì rồi bỏ. Trường hợp này là còn tốt.
  • Thấy dễ quá, tập nhẹ quá, không thấy mệt, nên tăng liều lượng tập lên. Ví dụ như nhiều người tập trong khoảng thời gian mấy tháng đầu tiên, căn cơ chưa vững, không thấy gì, nghĩ là tập hít vào thở ra 6 lần chưa ngon, tăng lên 12 hơi thở chắc ngon hơn.

Đây chính là nguyên nhân gây hại khi tập khí công. Thời gian ban đầu chính là thời gian để luyện tinh hoá khí, tức là luyện vật chất của cơ thể ra năng lượng. Nếu cơ thể sinh ra vật chất không kịp, thì quá trình này sẽ luyện vào nguyên tinh cốt lõi của cơ thể. Cá nhân tôi đã quan sát được hai người bị rối loạn huyết áp và nhịp tim khi tập quá độ trong một thời gian dài. Họ tập vài tháng đầu không thấy gì, sốt ruột muốn nhanh, tập tăng cường độ và bị ảnh hưởng ngay. Có một người cũng tập như vậy, và bị giảm khả năng hoạt động sinh lý.

Nhưng tập đúng trong khuôn khổ, thì khí công sẽ bồi đắp căn cơ, cốt lõi và nội tạng của cơ thể, làm cho cơ thể khoẻ mạnh và hoạt động hiệu quả hơn.

Vì thế Đạo gia mới nhấn mạnh vào “Dục tốc bất đạt” và “Hữu sở cầu tất hữu sở thất”. Theo kinh nghiệm cá nhân tôi và quan sát nhiều người tôi hướng dẫn trong vài chục năm nay, rải rác ở Việt nam, Đức và Mỹ, thì chỉ cần cẩn thận, nghiêm túc tập đúng 6 hơi thở, chứ Không Phải là 5 hơi, 7 hơi hay 12 hơi, thì sẽ có kết quả khi tập đủ ngày tháng (9 tháng – 1 năm), chứ không có vấn đề gì. Hôm trước ngồi chơi với một cậu bạn có kinh nghiệm nghiên cứu Dịch số, Phong thuỷ, cũng có nói về hồi trước cậu ấy đi tập Thiền, người thầy cũng nói về chuyện củng cố căn cơ bằng 6 hơi thở. Có lẽ để ra được con số 6 này, cũng phải tốn nhiều mạng tôn sư, “tẩu hoả nhập ma” mất nhiều người rồi thì mới đúc rút ra được.

Nhưng theo cá nhân tôi, cứ tà tà mà tập, đừng mong cầu, sốt ruột, đúng ngày đúng tháng sẽ có kết quả. Quan trọng nhất là ngày nào cũng phải tập, công phu là cần đều chứ không cần nhiều.

4. Khí công cao là võ thuật cao

Đây là một ngộ nhận nguy hiểm. Khí công là luyện nội tạng bên trong. Nó trợ giúp cho vận động và việc sinh ra năng lượng, lực của cơ thể. Nhưng để đem ra đánh người thì gân cơ bên ngoài cũng phải bền chắc để chịu va đập, phải có ý thức về quyền cước qua lại thì mới đánh người được.

III. Tóm tắt vấn đề

Luyện khí công không khó khăn, huyền bí, cũng không tốn thời gian. Người thông thường chỉ cần luyện từ 2 đến 4 phút một lần tập, mỗi lần tập chỉ thở 6 hơi thở hít vào + thở ra, mỗi ngày tuyệt đối không nên tập quá 2 lần.

Tập khí công chỉ cần đều, ngày nào cũng tập. Nên chọn một cữ nhất định để tập, ví dụ hôm nay mình tập buổi tối thì hôm sau cũng tập buổi tối, cứ thế kéo dài mãi hàng tháng, hàng năm, thời điểm có thể xê xích, nhưng đừng xê xích nhiều quá.

Người xưa có tổng kết về 4 thời điểm có thể chọn để tập khí công tốt nhất trong ngày, nhưng tôi không nói cho khỏi loãng. Hơn nữa thời hiện đại, mấy ai làm chủ hoàn toàn giờ giấc, nên miễn đúng cữ, đừng xê dịch quá, ví dụ đừng có hôm thì tập tối, hôm thì tập trưa, hôm thì tập sáng, thế là được.

Tập khí công nếu làm đúng số lần, không nhiều hơn, không ít hơn thì không có nguy hiểm. Nhưng những người tôi quan sát qua hàng chục năm nay thì hễ tập không đều hoặc ít hơn là không kết quả, còn những người cố tập tăng cường độ lên, thì TOÀN BỘ đều bị bệnh và có vấn đề tim mạch, huyết áp, sinh lý.

Tập khí công dễ, chính vì dễ mà không ai làm, hoặc làm theo mà không nghiêm túc. Theo quan điểm cá nhân của tôi, thì như thế cực kỳ có hại. Hại nhẹ nhất là trong vòng mấy tháng tự nhiên mỗi ngày mất mấy phút làm một việc vô tích sự. Hại nặng nhất là bệnh tật.

Nhưng trong đời cái gì cũng thế thôi, ít quá hoặc nhiều quá đều có hại. Quan trọng nhất là theo cái dễ mà làm đều đặn hàng ngày trong mức vừa đủ.

Hiện nay sách vở, tài liệu khí công nhiều, người tập khí công cũng nhiều. Vì thế khi chọn phương pháp tập, thầy tập thì nhớ quan sát hai điều:

  • Người thầy, phương pháp có lý luận rõ ràng, hợp lý hay không.
  • Người thầy, người viết sách có thành tựu gì, kết quả gì không.

Hai điều trên không có thì chính là nói láo, không nên tập. Phải có đủ cả hai. Thậm chí kể cả nếu người thầy có làm được một số kỳ tích, nhưng không giải thích được thì mình cũng không nên tập theo, vì sẽ không biết là có ảnh hưởng phụ gì hay không.

Khí công, cũng như cơm nước hàng ngày, ai tập thì người đấy khoẻ, ai ăn người đấy no, không tập giúp, ăn giúp được. Mỗi người nếu có quan tâm thì nên tìm hiểu nghiêm túc và chọn con đường cho chính mình, tập luyện kiên nhẫn, nghiêm túc và không nóng vội. Còn nếu không, thì không nên tập, vì vừa lãng phí thời gian, vừa có thể gây hại cho sức khoẻ.

Châu Hồng Lĩnh
Los Angeles, December 18th, 2013

Nguồn: Facebook của Châu Hồng Lĩnh