Ooker's blog

Tôi và thế giới

Ảo thuật

Leave a comment

Ngồi nhai sing-gum, bắt chuyện với mọi người, tôi đang ngồi chờ để được gọi vào phỏng vấn học bổng VEF. Trước đó, tôi đã áp dụng các thủ thuật tâm lý (ăn mặc đẹp, đứng tư thế thủ lĩnh, nhìn vào gương để nhìn thấy sự quyết tâm trong đôi mắt của mình), tôi bước vào phòng phỏng vấn, tin chắc là mình sẽ chiến thắng. Tôi sẽ chiến thắng.

Tôi là con sư tử, là chúa tể muôn loài. Tôi là nhà ảo thuật, là kẻ làm mê hoặc lòng người. Đôi chân run run khi bước lên sàn diễn, nhưng tin chắc là chiến thắng sẽ thuộc về mình. Khán giả của tôi ngồi đó, hai vị giáo sư, một ông, một bà. Họ bắt tay tôi, như những vị khán giả ngồi dưới vỗ một tràng pháo tay nhẹ nhàng. Hít một hơi, tôi đưa ra tiết mục đầu tiên:

Xin chào mọi người lần nữa, tôi tên là Nhật. Tôi đến từ trường Đại học Khoa học tự nhiên TP.HCM. Tôi theo đuổi vật lý sinh học vì tôi thích cả vật lý và sinh học. Vật lý giúp tôi giải thích thế giới bên ngoài con người mình, sinh học giúp tôi giải thích thế giới bên trong con người mình. Vì vậy tôi thích vật lý sinh học là điều dễ hiểu. Ngoài ra ngành này còn đòi hỏi những kiến thức bên ngoài như toán. lập trình, mạng máy tính.

Đây là tiết mục khởi động, như chuyện hô biến con thỏ trong lồng kính mà thôi. Nghe có vẻ hay đấy, nhưng ai cũng nói được. Khán giả lão luyện lắm, họ sẽ đòi lại tiền vé (ở đây là không chịu cho mình tiền) nếu chỉ dừng lại ở đó. Họ thăm dò:

Tôi thấy trong bài luận của anh có nói về một thứ… À mà thôi, cái đó để sau cũng được. Anh hãy nói về đề tài về HIV của anh đi.

Sự ngập ngừng đấy, thật tuyệt vời. Vậy là cá đã cắn câu. Tất nhiên, cá phải vùng vẫy cái đã.

Vâng, đề tài nghiên cứu của tôi là về con protease trong HIV. HIV muốn trưởng thành phải nhờ đến protease này cắt một chuỗi polypeptide. Để liên kết được với chuỗi này, protease sẽ dùng lực tĩnh điện. Đề tài của tôi sẽ là khảo sát loại lực này khi thuốc liên kết với các thể đột biến khác nhau.

Nhị vị khán giả hỏi rất kỹ lưỡng. Họ không phải dạng vừa đâu. Họ hỏi về tại sao tôi lại áp dụng phương trình Poisson – Boltzmann cho hệ này, về cơ sở dữ liệu của những thể đột biến này, điểm yếu chết người của đề tài là không có chạy cấu hình cho protease sau khi cắt phối tử khỏi file pdb. Về kết quả của đề tài, về tiềm năng của nó. Ai là người chọn đề tài này: tôi hay là người hướng dẫn? Trong đề tài này đóng góp của từng người như thế nào? Rất nhiều, rất kỹ.

Và rồi thì họ cũng không kiềm chế được sự tò mò:

Anh có nói là anh có một đề tài về tình yêu? Nghe thú vị đấy, anh có thể nói về nó được không?

Tôi sốt sắng đứng lên bảng thuyết trình. Tôi biết, tới đây tôi đã thắng.

.

.

.

.

.

Chuyện đằng sau không còn cần phải kể nữa. Tôi đưa ra màn cao trào của riêng mình. Tôi thao thao bất tuyệt trong sự ngạc nhiên của họ về những gì tôi biết.

Tôi không muốn nghĩ là mình đặc biệt, vì biết rằng khi kiêu ngạo, con người sẽ trở nên ngu dốt và mù quáng. Nhưng từ sự quan sát mà tôi đã cố gắng khách quan nhất có thể, tôi nghĩ là tôi có sự khác biệt. Vì tôi là một người trưởng thành trẻ thơ (the childish mature). (Nhưng thôi, lạc chủ đề rồi. Chuyện này tính sau.)

Ai cũng từng là một đứa trẻ. Nhưng một người trưởng thành ngày nay khác hẳn một người trưởng thành cách đây vài chục ngàn đến một triệu năm trước: tất cả họ là những người to xác nhưng đầu óc thì vẫn là con nít. Mà con nít thì rất ham hiểu biết.

Tôi chỉ đơn giản là đánh vào sự ham hiểu biết đó. Tôi đưa cho họ một inception, một ý tưởng nguyên thủy, và để mặc ý tưởng đó nảy nở ra và định hình họ. Tôi cấy vào đầu họ một meme, một đơn vị ý tưởng, và để mặc con virus độc hại đó phát tán trong căn phòng.

Ảo thuật của tôi, chỉ đơn giản là kiến thức.

Chà, xém nữa thì quên. Mọi nhà ảo thuật đều phải có phụ tá. Để làm được những điều kinh ngạc, ta phải có một khả năng cũng kinh ngạc không kém. Mà khả năng kinh ngạc không kém thường có nghĩa là vượt quá khả năng của một người. Muốn làm việc quá sức mình, thì bắt buộc phải có người trợ giúp. Sẽ thật thiếu công bằng nếu chỉ nhận vơ hết vào mình.
Người đó, tính tới thời điểm này, là mẹ tôi.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s