Ooker's blog

Tôi và thế giới


10 Comments

Bài thơ tình yêu

Ngày xưa hồi cấp ba có thích một cô, nên khi được học thơ Xuân Diệu tôi rất thích mấy câu thơ trong bài Vội Vàng:

Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi

(Thật ra nhà thơ tôi đọc nhiều nhất là Chế Lan Viên, vì ổng hay nói về sự sống và cái chết, về sự điêu tàn của nền văn minh Chăm Pa một thời rực rỡ. Nhưng giờ cũng quên sạch =.=). Nay thì vớ phải một cô yêu thơ, nên (từ đây tới hết đoạn này tôi chỉ nói riêng với cô đó), hờ hờ, đặt tít câu view này cho cậu bấm vào, chứ bài thơ này tào lao lắm =))

Bài này tào lao lắm các bạn ạ. Đây là một bài thơ tôi tình cờ đọc được trên báo e-Chip, một tờ báo về công nghệ thông tin một thời lừng lẫy trong Sài Gòn, sau phải thu gọn quy mô vì sự phát triển của… công nghệ thông tin. Chẳng hiểu sao bài thơ này cứ bám vào đầu tôi từ hồi xửa hồi xưa đến giờ. Thơ ông Viên hay thế chẳng nhớ bài nào, mà mỗi bài này thì nhớ. Tựa đề chẳng nhớ, tác giả cũng chẳng biết. Tác giả mà biết cái bài tào lao này mà cũng có người nhớ từ hồi đó đến giờ chắc sốc tới chết.

Nói lại lần nữa là bài này rất tào lao, để các bạn không bị sốc tới chết:

<

p style=”padding-left:30px;”>Anh yêu em,
Như cá yêu nước,
Như chim yêu trời,
Như mainboard yêu CPU.


Leave a comment

For the Love of Physics

Hồi học môn quang năm hai, thầy dạy quá chán nên chui lên YouTube học, thế là phát hiện ra loạt bài giảng của GS Walter Lewin về điện từ. Thấy hay quá nên ngồi coi các bài giảng khác mặc dù mình biết hết rồi. Chúng thật tuyệt vời. Cũng chỉ là phấn trắng bảng đen, nhưng lần này có hai thứ khác: thí nghiệm, và sự nhiệt tình đầy điềm đạm của một người thầy già.

Đúng là ở bậc đại học, cấp bậc nghiên cứu, thì khoảng cách kiến thức giữa thầy và trò không còn quá xa nữa. Tương lai của trò là trở thành một đồng sự của thầy trong nay mai. Kiến thức cần được cập nhật thường xuyên, vì thế người trẻ luôn có lợi thế. Nhưng nói thật mình chỉ thích học với thầy già mà thôi. Người trẻ dạy rất hăng say và nhanh nhạy, điều này tốt. Nhưng chỉ có những người đã trải qua một chặng đường dài mới có thể thốt ra được những lời nói đầy trí tuệ. Cũng vẫn là F=ma, nhưng F=ma của một ông giáo già khác xa với F=ma của một tân PhD. Cả hai đều nhiệt tình như nhau, nhưng anh PhD kia có cố gắng đến mấy cũng không thể tạo ra được hiệu ứng lão hóa mà ông giáo già có được. Cách duy nhất để có thể có hiệu ứng đó là trở nên già.

Quay trở lại với ông Walter. Đây là buổi giảng cuối cùng của ông. Các cựu học sinh già trẻ lớn bé đều quay lại. Trong bài giảng cuối này ông làm hai thí nghiệm đáng nhớ nhất trong suốt cuộc đời dạy học của mình.