Ooker's blog

Tôi và thế giới


Leave a comment

Suy nghĩ về mẹ. Suy nghĩ về mèo.

Nếu tôi nói với mẹ rằng hãy kệ xác con đi, con đã có thể tự sống được rồi, mẹ có thể dành tiền bạc và thời gian để học thêm tiếng Anh thì cũng giống như là tôi nói với con mèo rằng bây giờ mày tự sống được rồi, tao phải quăng mày ra ngoài đường vì mày là nguyên nhân khiến tao phải sống chung với căn bệnh khốn khổ. Đó đều là những suy nghĩ lý trí.

Nếu mẹ tôi vẫn không thể một lần dứt khoát quăng tôi ra khỏi ngoài đường vì không nỡ thấy đứa con sống khốn khổ vì bệnh tật nay lại phải lăn lộn kiếm tiền, thì cũng giống như tôi không thật lòng muốn quăng con mèo ra ngoài đường vì nó đã quấn quýt với tôi gần 10 năm trời. Đó gọi là những hành vi bản năng.

Nếu đột nhiên trong nhà không còn mèo nữa, lòng tôi sẽ chất chứa những câu hỏi vô tận: “mày giờ đang ở đâu? Đang làm gì? Cuộc sống ra sao? Có những gì mới không? Có gặp khó khăn gì không?” thì cũng tương tự, những câu hỏi như vậy cũng xuất hiện trong lòng mẹ tôi.

Rồi cũng đến lúc mèo ra đi. Rồi cũng đến lúc mẹ ra đi. Nếu vậy, chẳng phải cố gắng dành thêm thời gian cho nhau để đến lúc ra đi, chúng ta không có gì phải ân hận sẽ tốt hơn sao. Đó có phải là một lập luận có lý trí không?

Tôi thấy nhiều người sống một cuộc sống vô cùng lý trí. Thật đáng ngưỡng mộ. Tôi cũng hay nói lý lắm. Nhưng với mỗi một con mèo mà tôi không thể vận dụng lý trí được, thì sao mẹ tôi có thể làm vậy được?

Tôi nghĩ, nếu có một người mà mình không thể dùng lý trí để đối xử được, thì đó chính là người mình thật sự yêu thương.

Nói thêm
Thật ra mẹ chẳng thích nuôi mèo. Đái ỉa lung tung, ngày nào cũng phải dọn. Mình lại cũng dị ứng cao với mèo (7o IU/ml, mức bình thường là dưới 1). Thật sự mà nói thì cũng mấy lần nghĩ tới chuyện bỏ nó. Bác sĩ nói bỏ, người thân nói bỏ, chỉ là mình không nỡ bỏ.

Lại dùng phép so sánh, nếu mình bỏ mèo vì nó là vô dụng và là gánh nặng của mình, theo đúng quy luật của kinh tế thị trường, vậy thì khi mẹ mình trở nên già yếu và không còn đưa ra được lời khuyên nào chính xác, vậy thì đúng theo quy luật thì trường, tôi có bỏ mẹ không?

Advertisements


Leave a comment

Chuyện tôi rửa chén

Chuyện là thế này: hôm nay tôi bị mắng là lười rửa chén. Bối cảnh là thế này: bà bị bệnh, phải đi Singapore chữa bệnh, người chăm sóc hiện nay là tôi và bác gái. Vì chỉ xạ trị nên không phải nhập bệnh viện, chỉ cần thuê ngoài. Chúng tôi ở chung nhà với hai anh chị đang vừa học vừa làm ở đây. Ở đây tình cảm nảy nở nhanh chóng, mọi người vui vẻ thoải mái. Lúc bác chưa qua, thường thì các anh chị cũng nấu ăn cho mình ăn, tôi chủ động rửa chén. Nhưng tôi thì không nấu ăn cho các anh chị, một phần là vì không nấu ăn ngon, phần nữa là không cần phải nấu ăn, vì đồ ăn đông lạnh ở Việt Nam đem qua còn chưa ăn hết, không lẽ lại đi mời? Nhưng nếu vì mình không mời người ta mà mình từ chối lòng tốt của họ, còn kỳ hơn nữa. Rồi bác qua nấu ăn cho hai anh chị. Tất nhiên là hai anh chị sẽ chủ động rửa chén. Và thế là tôi bị mắng là lười rửa chén.

.

.

.

Tất nhiên, bà và bác đều có lý khi tôi không chủ động rửa chén. Rõ ràng, đứng trên góc nhìn của hai người, tôi chỉ biết đi lăng xăng tới tới lui lui chứ không làm một hành động cụ thể cả. Nói làm cái này thì mới làm cái này, nói làm cái kia thì mới làm cái kia. Cái này cái kia có thể là lau bàn, dọn dẹp, rửa chén, v.v. Thật ra tôi biết là tôi phải làm. Nhưng sao tôi chưa làm? Vì tôi đang xây dựng phương án thích hợp để làm mọi thứ một cách hiệu quả. Ăn xong, tất nhiên là phải dọn dẹp. Vậy phải làm những gì? Vào bếp lấy khăn ra lau, nhưng trước khi vào bếp có thể lấy vài cái thứ ra bồn. Nhưng lấy cái gì ra bồn? Bát to, bát nhỏ, đũa, nồi cơm, nồi canh? Có thể chia hai đợt, một đợt bưng nồi cơm và nồi canh, đợt kia bưng chén bát. Ok, nhưng khi bắt đầu trở ra thì khăn đã bị người khác lấy mất (để lau một cái gì đó rồi). Lúc này, hoặc phải chờ để kế hoạch vẫn diễn ra, hoặc phải thay đổi kế hoạch. Nếu tôi đứng chờ, tôi sẽ bị nói là không làm gì cả. Nếu tôi thay đổi kế hoạch, tôi sẽ phải dừng lại, quan sát mọi thứ lại từ đầu, ngó tới ngó lui để nắm bắt thông tin. Và như vậy thì tôi sẽ bị nói là không là gì cả. Còn nếu tôi nói là tôi đang lên kế hoạch, sẽ bị xùy xùy bảo làm việc vớ va vớ vẩn, chén bát cả đống thế kia việc gì phải lên kế hoạch kế hoẹt. Kiểu gì cũng bị nói. KIỂU GÌ CŨNG BỊ NÓI.

Tất nhiên, tôi biết là tôi đang hơi bị máy móc. Mấy cái việc vĩ đại mới cần tới vận trù học, kế hoạch ngàn tỉ đô sai một li đi một dặm mới cần tới vận trù học. Còn cái chuyện cỏn con thì làm đại cũng chẳng vấn đề gì. Tôi biết. Nhưng tôi không thể từ bỏ lối suy nghĩ đó. Chính xác hơn là tôi không nên từ bỏ, vì như vậy sẽ rất có hại cho cả chính tôi và cả xã hội. Hại cho tôi, vì nó đã nằm trong nếp nghĩ (nghiêm túc luôn, có một cái rãnh trong não của tôi chuyên để dùng vận trù học), nên để thoát ra khỏi nếp nghĩ đó cần phải huy động một lượng năng lượng để xây dựng một cái rãnh mới. Hại cho cả xã hội, vì thứ năng lượng đó được dùng để cho những thứ không hiệu quả, và sẽ phải tốn thêm một nguồn năng lượng khác để sửa sai nó. Cách tốt hơn hết, là để tôi xây dựng được một phương án vận trù học cho tất cả các trường hợp rửa chén, để đến nhà nào tôi cũng bật ra được việc nào là ưu tiên. Để có được điều này không phải là đơn giản.

Tôi không trách mọi người vì đã trách tôi, vì dù sao tôi cũng cần được trách. Thật sự, lúc đó tôi cũng có phần lười. Tôi nghiệm ra, nhờ có bị trách một chút nên tôi mới hành động. Nhưng nên nhớ, lười chính là động lực để cải tiến mọi thứ. Vì lười phải đi bộ, nên người ta mới đi xe. Vì lười phải ra siêu thị, nên người ta mới ngồi nhà mua đồ qua mạng. Vì lười phải giải thích đi giải thích lại, nên tôi mới ngồi viết cái blog này.

Nghĩ lại, kiểu gì mình cũng chống chế được :3