Ooker's blog

Tôi và thế giới


Leave a comment

Hổ nhớ rừng

Gặm một mối căm hờn trong cũi sắt,
Ta nằm dài, trông ngày tháng dần qua,
Khinh lũ người kia ngạo mạn, ngẩn ngơ,
Giương mắt bé giễu oai linh rừng thẳm
Nay sa cơ bị nhục nhằn, tù hãm
Để làm trò lạ mắt, thứ đồ chơi
Chịu ngang bầy cùng bọn gấu dở hơi
Với cặp báo chuồng bên vô tư lự.

Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ
Thủa tung hoành, hống hách những ngày xưa.
Nhớ cảnh sơn lâm bóng cả, cây già
Với tiếng gió gào ngàn, với giọng nguồn hét núi,
Với tiếng thét khúc trường ca dữ dội
Ta bước chân lên dõng dạc, đường hoàng,
Lượn tấm thân như sóng cuộn nhịp nhàng,
Vờn bóng âm thầm lá gai, cỏ sắc.
Trong hang tối mắt thần khi đã quắc
Là khiến cho mọi vật đều im hơi.
Ta biết ta chúa tể của muôn loài
Giữa chốn thảo hoa không tên, không tuổi.

Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối,
Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan?
Đâu những ngày mưa chuyển bốn phương ngàn
Ta lặng ngắm giang san ta đổi mới ?
Đâu những buổi bình minh cây xanh nắng gội
Tiếng chim ca giấc ngủ ta tưng bừng?
Đâu những chiều lênh láng máu sau rừng
Ta đợi chết mảnh mặt trời gay gắt
Để ta chiếm lấy riêng phần bí mật?
Than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu!

Nay ta ôm niềm uất hận ngàn thâu
Ghét những cảnh không đời nào thay đổi,
Những cảnh sửa sang tầm thường, giả dối:
Hoa chăm, cỏ xén, lối phẳng, cây trồng;
Dải nước đen giả suối chẳng thông dòng
Lẩn lút bên những mô gò thấp kém;
Dăm vừng lá hiền lành không bí hiểm
Cũng học đòi bắt chước vẻ hoang vu
Của chốn ngàn năm cao cả, âm u.
Hỡi oai linh cảnh nước non hùng vĩ
Là nơi giống hùm thiêng ta ngự trị,
Nơi thênh thang ta vùng vẫy ngày xưa
Nơi ta không còn được thấy bao giờ!
Có biết chăng trong những ngày ngao ngán
Ta đang theo giấc mộng vàng to lớn
Để hồn ta phảng phất được gần ngươi
Hỡi cảnh rừng ghê gớm của ta ơi!

Advertisements


Leave a comment

Suy nghĩ về mẹ. Suy nghĩ về mèo.

Nếu tôi nói với mẹ rằng hãy kệ xác con đi, con đã có thể tự sống được rồi, mẹ có thể dành tiền bạc và thời gian để học thêm tiếng Anh thì cũng giống như là tôi nói với con mèo rằng bây giờ mày tự sống được rồi, tao phải quăng mày ra ngoài đường vì mày là nguyên nhân khiến tao phải sống chung với căn bệnh khốn khổ. Đó đều là những suy nghĩ lý trí.

Nếu mẹ tôi vẫn không thể một lần dứt khoát quăng tôi ra khỏi ngoài đường vì không nỡ thấy đứa con sống khốn khổ vì bệnh tật nay lại phải lăn lộn kiếm tiền, thì cũng giống như tôi không thật lòng muốn quăng con mèo ra ngoài đường vì nó đã quấn quýt với tôi gần 10 năm trời. Đó gọi là những hành vi bản năng.

Nếu đột nhiên trong nhà không còn mèo nữa, lòng tôi sẽ chất chứa những câu hỏi vô tận: “mày giờ đang ở đâu? Đang làm gì? Cuộc sống ra sao? Có những gì mới không? Có gặp khó khăn gì không?” thì cũng tương tự, những câu hỏi như vậy cũng xuất hiện trong lòng mẹ tôi.

Rồi cũng đến lúc mèo ra đi. Rồi cũng đến lúc mẹ ra đi. Nếu vậy, chẳng phải cố gắng dành thêm thời gian cho nhau để đến lúc ra đi, chúng ta không có gì phải ân hận sẽ tốt hơn sao. Đó có phải là một lập luận có lý trí không?

Tôi thấy nhiều người sống một cuộc sống vô cùng lý trí. Thật đáng ngưỡng mộ. Tôi cũng hay nói lý lắm. Nhưng với mỗi một con mèo mà tôi không thể vận dụng lý trí được, thì sao mẹ tôi có thể làm vậy được?

Tôi nghĩ, nếu có một người mà mình không thể dùng lý trí để đối xử được, thì đó chính là người mình thật sự yêu thương.

Nói thêm
Thật ra mẹ chẳng thích nuôi mèo. Đái ỉa lung tung, ngày nào cũng phải dọn. Mình lại cũng dị ứng cao với mèo (7o IU/ml, mức bình thường là dưới 1). Thật sự mà nói thì cũng mấy lần nghĩ tới chuyện bỏ nó. Bác sĩ nói bỏ, người thân nói bỏ, chỉ là mình không nỡ bỏ.

Lại dùng phép so sánh, nếu mình bỏ mèo vì nó là vô dụng và là gánh nặng của mình, theo đúng quy luật của kinh tế thị trường, vậy thì khi mẹ mình trở nên già yếu và không còn đưa ra được lời khuyên nào chính xác, vậy thì đúng theo quy luật thì trường, tôi có bỏ mẹ không?